Quân đội thời Trung Cổ Đội quân Trung Cổ đầu tiên là những toán quân bộ lạc từ thời cổ đại. Những toán quân này biến đổi thành quân đội phong kiến, gồm có các chư hầu của lãnh chúa và thuộc hạ của họ. Những người nắm giữ thái ấp cần phải trải qua một giai đoạn phục vụ quân sự hàng năm. Ban đầu, các chư hầu sẽ dẫn quân dưới quyền đến phục vụ vài tuần hoặc vài tháng. Trong quân đội của các đức vua sau này và lãnh chúa giàu có, các quân nhân chuyên nghiệp và lính đánh thuê chiếm tỷ lệ cao hơn. Đến cuối thời đại này, các chư hầu nộp tiền thay vì tự mình phục vụ trong quân đội, và khoản "thuế quân dịch" này giúp các nhà vua duy trì quân đội quanh năm. Đối với các hiệp sĩ, phụng sự quân đội phong kiến vừa là trách nhiệm vừa là vinh dự. Ở một xã hội chiến binh, lý tưởng sống của hiệp sĩ là có được một cơ hội chiến đấu. Thành công trong trận chiến là con đường chính mang đến sự công nhận và của cải. Đối với quân nhân chuyên nghiệp, thường là con cái của tầng lớp quý tộc không có mấy của thừa kế vì người con cả chiếm được mọi thứ, chiến đấu là một nghề mưu sinh. Đó cũng là nghĩa vụ của nông dân, khi họ bị gọi nhập ngũ, nhưng chắc chắn không phải là vinh dự. Đến thế kỷ XIV và XV, nhiều dân thường quyết định nhập ngũ để nhận khoản lương hơn xa một công việc yên bình. Điều cuốn hút dân thường nhập ngũ là triển vọng nhận chiến lợi phẩm. Các chiến binh bộ lạc sẽ trung thành với thủ lĩnh và chiến đấu vì người đó, miễn là họ đủ sống và được phân chia chiến lợi phẩm. Những lý tưởng này vẫn được giữ nguyên ở thời phong kiến. Các hiệp sĩ cấp thấp và bộ binh chuyên nghiệp mong đợi cơ hội tham gia cuộc công kích một thị trấn hoặc lâu đài giàu có, vì những thành trì có khả năng chống trả đều là những nơi đã từng bị cướp bóc. Khi cướp phá một thành phố, binh sĩ có thể kiếm chác được hơn rất nhiều lần so với khoản lương năm. Các trận chiến dàn quân cũng là những cơ hội vơ vét. Giáp và vũ khí của những kẻ tử trận có thể đem bán, còn bắt được hiệp sĩ là sẽ có tiền chuộc.