Man di xâm lược Khoảng năm 200 Công nguyên, các bộ lạc du mục ở vùng thảo nguyên vĩ đại của Trung Á bắt đầu di cư đến Trung Hoa, Ấn Độ, Ba Tư và châu Âu. Nguyên nhân của cuộc di cư này vẫn chưa được tìm hiểu cặn kẽ. Trong số đó, nhóm dân du mục lớn nhất là người Hung. Vóc dáng thấp bé và những con ngựa nhỏ thó của họ lại ẩn chứa một sự tàn bạo mãnh liệt và kiên định. Họ khủng bố các bộ lạc khác mà họ bắt gặp trên con đường di cư, gây ra một thứ gần như là hiệu ứng dây chuyền. Di chuyển sang phía tây, người Hung đánh đuổi người Goth đang sinh sống ở vùng tây bắc Hắc Hải, khiến họ phải lao xuống phía nam theo dòng sông Danube, tiến vào vùng đất Balkan dưới sự trị vì của Đế quốc Đông La Mã. Người Hung tràn vào bình nguyên German ngày càng nhiều, xua các bộ tộc German khác vượt sông Rhine. Lúc này, Đế quốc Tây La Mã đã bị suy yếu vì những cuộc đột kích và xâm lược rải rác từ bên kia sông Rhine và sông Danube. Các bộ tộc German ngày một đông đúc thèm muốn những vùng đất thưa người ở Gaul và lợi ích của những kẻ ở Đế quốc La Mã. Đến năm 400, trong quân đội La Mã có từ 30% đến 50% là lính đánh thuê German. Một số nhóm man di tuyệt vọng đành gia nhập quân đội La Mã như một đội quân nguyên vẹn để chống cự các nhóm khác. Tình trạng này xuất hiện vô cùng thường xuyên trong các cuộc nội chiến ở thế kỷ IV, khi những kẻ muốn tranh ngôi báu ở Rome cần nhanh chóng xây dựng quân đội. Các đơn vị man di này không có lòng trung thành và sự kỷ luật như các quân đoàn và tự lập thủ lĩnh riêng. Biện pháp lấp chỗ trống này đã phản tác dụng khi toàn bộ đạo quân man di nổi loạn. Các biên giới ở sông Rhine và Danube tan rã, và các bộ tộc German phải di chuyển đến Gaul, dãy Balkan, thậm chí là cả Italy. Chiến trận diễn ra gần như không ngớt dọc theo đường biên giới ngày một thu nhỏ và số lượng đội quân La Mã trung thành liên tục giảm sút. Những quân đoàn cuối cùng ở Anh quốc được điều đến Gaul năm 410, bỏ rơi địa phận đó mãi mãi. Các cuộc đột kích của người Saxon ngày càng tăng, rồi biến thành cuộc xâm lăng thực sự. Jute, Frisian và Angle, các bộ tộc German khác từ bờ biển phía bắc German đều đi theo người Saxon. Bọn họ cùng nhau chôn vùi nền văn hóa Anh – La Mã và chiếm giữ nơi ngày nay là nước Anh (England – Angle-land). Đế quốc Đông La Mã chấp nhận mất hầu hết dãy Balkan, nhưng đã có được cơ hội đẩy trệch hoặc hối lộ những kẻ man di trước khi chúng có thể tấn công Constantinople. Quân xâm lược ở khu vực này là người Goth, những kẻ đã trở nên văn minh hơn nhờ thường xuyên tiếp xúc với Đế quốc Đông La Mã hơn các bộ tộc German dọc sông Rhine. Người Goth tới đây với tư cách người khai hoang, chứ không phải kẻ chinh phạt. Trong suốt thế kỷ V, Rome bị cướp đoạt vài lần và Đế quốc Tây La Mã chỉ còn tồn tại thoi thóp. Italy liên tục bị xâm lược và cướp đoạt. Năm 476, hoàng đế La Mã chính danh cuối cùng bị sát hại. Italy và Đế quốc La Mã cổ giờ nằm trong tay các bộ lạc German. Dù dân man di đều có một nguyện ước chung là duy trì sự ổn định và trật tự của nền văn minh La Mã trước, nhưng điều còn sót lại chỉ là những vết tích sau thời kỳ hỗn loạn và sự tàn phá đi kèm theo các cuộc xâm lăng. Phần lớn châu Âu tụt lùi về một thời đại man rợ và nguyên thủy hơn rất nhiều.