Berber Bằng chứng khảo cổ cho thấy sự nổi lên rõ rệt của các bộ tộc Berber ở Bắc Phi vào khoảng năm 2000 trước Công nguyên (TCN), còn các ghi chép và tư liệu lịch sử nhắc đến họ lần đầu tiên là vào khoảng thế kỷ thứ 8 TCN. Người Berber thuở xưa chủ yếu là dân du mục chăn thả, dẫu có một bộ phận nhỏ định cư làm nông nghiệp. Các bộ tộc này có sự tiếp xúc gần gũi với Carthage và các thuộc địa của Hy Lạp ở Bắc Phi. Bản thân từ "Berber" cũng xuất phát từ một từ Hy Lạp được dùng trong trường hợp này để mô tả cư dân bản địa Bắc Phi, phía tây Ai Cập. Trong các thế kỷ thứ 3 và thứ 2 TCN, một vài nhóm Libyo – Berber thành lập các vương quốc cổ xưa Numidia và Mauritania. Những nơi này nhanh chóng rơi vào tay người La Mã, những kẻ đã để lại một di sản khá ấn tượng ở Bắc Phi. Tuy nhiên, đến đầu thế kỷ thứ 5 Công nguyên (CN), người Vandal, cùng với đồng minh Berber, xâm lăng và chinh phục Bắc Phi của người La Mã. Đông La Mã thực hiện vài chiến dịch tiến công Bắc Phi ở thế kỷ VI, thiết lập quyền kiểm soát mong manh ở khu vực này. Tuy nhiên, việc họ bức hại các giáo phái Cơ Đốc giáo của Arius và Donatus trong suốt thế kỷ tiếp theo đó đã tạo ra một hố sâu ngăn cách giữa người Berber và những kẻ trị vì Đông La Mã, giúp cho người Ả-rập Hồi giáo thực hiện một cuộc chinh phục Bắc Phi khá dễ dàng vào giữa thế kỷ VII. Người Ả-rập củng cố các cuộc chinh phạt của mình ở Bắc Phi bằng cách lập ra những thành phố mới (đáng chú ý nhất là Qayrawan ở Tunisia), dần dần truyền bá đạo Hồi và liên minh với các bộ tộc Berber bản địa. Năm 711, một đạo quân người Berber và Ả-rập, dưới sự chỉ huy của Tariq ibn Ziyad và Musa ibn Nusayr, đã xâm nhập Iberia, đánh bại đức vua Roderic người Visigoth ở trận Guadalete và nhanh chóng bình định khu vực này. Quân đội Berber thời Trung Cổ nổi tiếng nhờ lực lượng cưỡi lạc đã và kỵ binh mang giáp nhẹ nhưng nhanh như chớp, nhất là Kỵ binh phóng lao, một dạng kỵ binh vung giáo quá đầu. Sự linh hoạt và cơ động của dạng kỵ binh này đã trở thành ưu thế vượt trội trước rất nhiều đội quân khác nhau. Ngựa Berber lừng danh nhờ khả năng đe dọa các giống ngựa khác bằng sự hung hăng, giúp cho kỵ mã Berber có được ưu thế then chốt trong chiến đấu. Dù có một vài khoảng gián đoạn ngắn, nhưng các đế chế Hồi giáo thời Trung Cổ của người Berber ở Bắc Phi và Iberia đã thăng hoa thành những trung tâm văn hóa và giao thương suốt nhiều thế kỷ. Di sản kiến trúc của họ vô cùng đa dạng, với những kết cấu cực kỳ ấn tượng như: Alhambra ở Granada, La Mezquita ở Cordoba, Thánh đường Hồi giáo Koutoubia ở Marrakesh và Tháp Hassan ở Rabat. Người Berber kiếm được lợi nhuận đáng kể từ các hàng hóa, nhất là vàng, thu mua được qua các tuyến giao thương thuận lợi xuyên Sahara. Họ là nhân tố chính yếu trong nền kinh tế Trung Cổ ở Địa Trung Hải. Sức mạnh đường thủy của người Berber cũng rất ấn tượng, các hạm đội của họ liên tục là thế lực quân sự và kinh tế hùng mạnh trong nhiều thế kỷ. Năm 909, một thế lực mới nổi lên thống trị Bắc Phi: Fatimid Caliphate (909 – 1171). Ubayd Allah, người lãnh đạo Fatimid, tự xưng là Imam, Caliph và Mahdi (một biểu tượng cứu thế trong đạo Hồi), tạo ra một tiền lệ được một vài nhân vật chính trị sau này noi theo. Tuy nhiên, sự bành trướng quá mức của Fatimid về phía đông đã khiến họ mất đi quyền chiếm hữu ở Maghrib, rồi khi chính quyền trung ương ở Tây Ban Nha Hồi giáo sụp đổ, đất nước này tan vỡ thành nhiều Taifa, có nghĩa là thành bang. Maghrib trải qua thời kỳ Ả-rập hóa rõ rệt trong cuộc xâm lăng của Hilal ở thế kỷ XI, điều đó cũng gây ảnh hưởng sâu sắc đến nền nông nghiệp và thương mại của khu vực. Vương triều Almoravid (1040 – 1147), đại diện cho một cấp độ tổ chức quân sự, chính trị, kinh tế và tôn giáo tiên tiến hơn, nổi lên thống trị Maghrib và xâm lược Iberia, chinh phạt các Taifa và chặn đứng bước tiến quân sự của các vương quốc Tây Ban Nha theo Cơ Đốc giáo. Triều đại Almohad (1121-1269) kế tục nhà Almoravid và đè bẹp quân Castile trong trận Alarcos năm 1195, mở rộng đáng kể tầm ảnh hưởng chính trị của họ. Dưới các triều đại Almoravid và Almohad, thế giới Hồi giáo Trung Cổ ở phía tây đã đạt đến đỉnh cao về chính trị và văn hóa. Các vương quốc Tây Ban Nha theo Cơ Đốc giáo dần chinh phạt Iberia theo Hồi giáo, mà đỉnh điểm là sự suy sụp của triều đại Nasrid ở Granada thành vương quốc Castile – Aragon hợp nhất năm 1492, còn người Đột Quyết Ottoman chiếm lĩnh phần còn lại của Maghrib vào thế kỷ XVI, chỉ để lại vương triều Sa'adian (1549 – 1654) ở phía tây, tiền thân của đất nước Ma-rốc ngày nay.