Briton (Năm 500 trở đi) Sau khi các quân đoàn La Mã rút lui về Gaul (nước Pháp hiện đại) chừng năm 400, quần đảo Anh trải qua vài thế kỷ vô cùng đen tối mà hầu như không còn giữ lại được bất kỳ văn bản ghi chép nào. Nền văn hóa Anh – La Mã từng tồn tại trong 400 năm trị vì của người La Mã đã tan biến sau những cuộc xâm lăng và di cư không ngừng nghỉ của người man di. Người Celt tiến tới từ Ireland (một bộ lạc gọi là Scotti đã lấy tên mình đặt cho phần phía bắc của đảo chính, Scotland). Người Saxon và Angle tới từ Đức, người Frisia tới từ nơi ngày nay là đất nước Hà Lan và người Jute từ nơi ngày nay là đất nước Đan Mạch. Đến năm 600, người Angle và Saxon kiểm soát hầu hết vùng đất là nước Anh hiện tại. Đến năm 800, trong tay người Celt chỉ còn những khu vực ngày nay là xứ Wales, Scotland và Tây Cornwall. Những cư dân mới được gọi là người Anglo-Saxon (hợp lại từ Angle và Saxon). Người Angle dùng tên mình đặt cho nền văn hóa mới (cái tên England là xuất phát từ "Angle-land" – đất của người Angle) và ngôn ngữ German của họ thay thế tiếng Celt bản địa và tiếng Latinh du nhập trước đó. Kể từ đó, các phần phía bắc và phía đông của Đảo Anh lớn nhất được gọi là England – nước Anh (cùng với người Anh, tiếng Anh), bất kể sau này vẫn còn những cuộc xâm lăng sâu hơn và thậm chí là cả một cuộc chinh phạt quân sự trọn vẹn. Năm 865, nền hòa bình tương đối của Anh lại bị xé toạc vì một cuộc xâm lăng mới. Người Viking ở Đan Mạch vừa đột kích nước Pháp và Đức, giờ họ tập hợp một đội quân lớn và chuyển sự chú ý sang người Anh. Trong vòng 10 năm, hầu hết các vương quốc Anglo-Saxon thất thủ hoặc đầu hàng. Chỉ còn quân Tây Saxon (vung Wessex hiện đại) là còn chống cự dưới sự chỉ huy của Alfred, nhà vua Anh duy nhất được tôn xưng là "Đại đế". Nước Anh bị chia cắt giữa người Viking, người Tây Saxon và một vài vương quốc Anh khác trong gần 200 năm. Phần đất của người Viking được gọi là Danelaw ("dưới quyền trị vì của người Đan Mạch"). Người Viking thu một khoản kếch sù, gọi là Danegeld ("vàng của người Đan Mạch"), để đổi lấy hòa bình. Người Đan Mạch cải sang Cơ Đốc giáo và dần định cư. Theo thời gian, người Anh luôn tìm cách tiêu diệt người Đan Mạch, và đến năm 954, vị vua Viking cuối cùng xứ York bị tiêu diệt. Nước Anh lần đầu tiên thống nhất dưới sự trị vì của một vị vua Anh xứ Wessex. Năm 1066, Witan ("hội đồng của nhà vua") trao vương miện cho Harold, con trai của Bá tước xứ Wessex. Có hai người khác cũng muốn giành ngôi báu: Harald Hardrada (nghĩa là "kẻ trị vì cứng rắn"), Vua Na Uy và Công tước William xứ Normandy. Vị vua Na Uy đặt chân đến Anh trước, gần York, nhưng bị Harold đánh bại ở trận Cầu Stamford. Ngay sau chiến thắng đó, Harold cưỡng ép quân đội xuôi nam để giáp mặt William ở Hastings. Trận chiến kéo dài cù cưa suốt cả ngày, nhưng đến lúc sẩm tối, Harold dính một vết thương trí mạng, một mũi tên găm vào mắt. Trong hai năm sau đó, William, giờ là "Kẻ chinh phạt", củng cố thành quả chinh phạt nước Anh của mình. Trong phần còn lại của thời Trung Cổ, những người kế vị William phần lớn hao phí sức lực và tài nguyên của đất nước vào hàng loạt những cuộc đụng độ và chiến tranh nhằm mở rộng lãnh thổ hoặc bảo vệ vùng đất chiếm được ở Pháp. Chiến tranh Trăm Năm giữa Anh và Pháp là một cuộc xung đột lúc thăng lúc trầm, kéo dài từ năm 1337 đến 1453. Nguyên nhân kích phát cuộc chiến này là một vị vua Anh đòi ngồi lên ngai vàng nước Pháp thông qua việc thông hôn giữa các gia tộc. Ngoài ra, còn có nguyên nhân tranh giành quyền kiểm soát việc giao thương gỗ đầy lợi nhuận và sự ủng hộ của Pháp đối với nền độc lập của Scotland. Giai đoạn đầu của cuộc chiến nổi bật với một loạt thắng lợi trọn vẹn tưởng như bất khả thi của quân Anh, thường là nhờ sự lợi hại của đội trường cung binh của Anh đã hạ gục từng đoàn hiệp sĩ Pháp giáp trụ sáng ngời từ cự ly xa. Tuy vậy, người Anh đã không thể dứt điểm cuộc chiến và để quân Pháp tập hợp lại. Với nguồn động viên mang tên Joan xứ Arc, cô thôn nữ tự nhận là sự chỉ dẫn từ thánh thần, quân Pháp vùng lên phản công và kết thúc cuộc chiến bằng việc đoạt lại Bordeaux năm 1453. Quân Anh chỉ còn chiếm giữ Calais ở vùng đại lục (và cũng chẳng được lâu).