Xây dựng lâu đài ở châu Âu Bắt đầu từ thế kỷ IX, những người nắm quyền ở địa phương bắt đầu cho xây dựng lâu đài ở khắp châu Âu. Những lâu đài này mới đầu có thiết kế và cách xây dựng đơn giản, nhưng chúng dần biến đổi sang thành trì bằng đá. Nhiều tòa lâu đài thuộc về các vị vua hoặc chư hầu, nhưng phần lớn dường như được xây dựng vì tính tư lợi của các quý tộc địa phương. Hiểm họa man di được lấy làm cái cớ để xây dựng lâu đài, rồi giới quý tộc lại sử dụng chúng để khống chế toàn khu vực. Điều này có thể là do châu Âu không có phòng tuyến chiến lược và không có chính quyền trung ương nào đủ mạnh tại thời điểm đó. Một ví dụ điển hình về việc xây dựng lâu đài ở châu Âu là vùng Poitou của Pháp. Trước khi các cuộc đột kích của người Viking diễn ra vào thế kỷ IX, ở đó có 3 lâu đài, rồi con số ấy tăng lên thành 39 vào thế kỷ XI. Khuôn mẫu ấy xuất hiện nhiều lần ở khắp châu Âu. Lâu đài có thể được xây rất nhanh. Trước khi đại bác xuất hiện, quân thủ thành có lợi thế lớn so với quân tấn công. Lâu đài mọc lên ngày càng nhiều và việc duy trì một lượng lớn binh sĩ trấn thủ ở đó không giúp duy trì nền hòa bình và khả năng hiệp trợ phòng thủ trước quân xâm lăng, mà chúng chỉ khiến chiến tranh nổ ra không ngớt. Sự phát triển của lâu đài Những lâu đài thuở đầu là loại "gò và sân trong". "Gò" là một mô đất bằng, rộng, thường cao khoảng 50 foot. Một tháp gỗ lớn được dựng trên đỉnh gò. Bên dưới gò là một vùng bao kín bằng rào gỗ, gọi là "sân trong". Ở khu này bố trí nhà kho, bãi chứa và lều. Cả gò và sân trong đều là những hòn đảo nhỏ, bao quanh là hào nước nơi các binh sĩ đào đất lên để đắp gò. Một cây cầu và một con đường dốc, hẹp nối hai phần của lâu đài. Khi có nguy hiểm, lực lượng phòng thủ sẽ rút vào trong tháp nếu không thể giữ được sân trong nữa. Đến thế kỷ XI, đá bắt đầu được dùng thay cho đất và gỗ khi xây dựng lâu đài. Tháp gỗ trên đỉnh gò được thay bằng một công sự tròn bằng đá, gọi là tháp quây. Công sự này sẽ phát triển thành tháp hoặc tháp chính. Một bức tường đá bao kín phần sân trong cũ và tháp chính, bên ngoài là hào hoặc mương. Cổng thành trên con đường dẫn vào lâu đài được bảo vệ bằng cầu kéo và khung lưới sắt. Hình mẫu nổi tiếng nhất về lâu đài dạng tháp chính cơ bản chính là Tháp London nguyên bản, do William Kẻ chinh phạt xây dựng. Ban đầu, đại kết cấu hình vuông này đứng độc lập và được sơn trắng để thu hút sự chú ý. Các đời vua sau cải thiện lâu đài này bằng tường bao và những phần chúng ta thấy ngày nay. Thiết kế lâu đài có sự tiến bộ lớn khi quân Thập tự chinh trở lại từ phương Đông với thông tin về các công sự và vũ khí công thành mà họ đã bắt gặp. Lâu đài đồng tâm được thiết kế bao quanh một tháp chính trung tâm với hai vòng tường trở lên. Tường thành mới đầu được củng cố bằng tháp vuông, sau đó là tháp tròn. Các góc vuông của tháp vuông có thể bị hớt mất dễ dàng, khiến cho cả tòa tháp dễ bị phá hủy. Tháp tròn có thể chống cự tốt hơn trước các đợt tấn công. Đoạn tường có lỗ châu mai được bổ sung vào đỉnh tường thành và tháp để việc chiến đấu từ trên cao đạt hiệu quả cao hơn. Đại bác xuất hiện ở châu Âu vào đầu thế kỷ XIV, nhưng phải đến giữa thế kỷ XV, các loại pháo công thành hữu hiệu mới được sử dụng. Thiết kế của lâu đài tiếp tục được thay đổi để chống chịu hỏa lực của đại bác. Những bức tường cao, dựng đứng dần thay thế loại tường dốc thấp. Đến giữa thế kỷ XV, lâu đài dần suy tàn do quyền lực của nhà vua ngày một tăng thêm. Vào thế kỷ XI, William Kẻ chinh phạt tuyên bố sở hữu tất cả các lâu đài ở Anh để tước đoạt chúng khỏi tay giới quý tộc. Đến thế kỷ XIII, kẻ nào muốn xây dựng hay củng cố lâu đài sẽ phải xin nhà vua phê chuẩn. Các vị vua cố gắng phi quân sự hóa các tòa lâu đài để giảm thiểu mức độ hữu dụng của chúng trong tay quân phản loạn. Các lâu đài dần trở thành nơi ở của giới quý tộc và dần trở nên hoang phế. Các thị trấn được gia cố ngày càng trở nên quan trọng, vì tầng lớp thượng lưu của khu vực đã chuyển hết đến các thành phố. Xây dựng lâu đài Việc xây dựng một tòa lâu đài có thể mất từ 1 năm đến tối đa là 20 năm mới hoàn thành. Trong vài thế kỷ, công việc xây dựng lâu đài là một ngành nghề quan trọng. Nhu cầu kiếm thợ nề lành nghề, nổi tiếng lúc nào cũng cao, và các đội thợ xây lâu đài đi hết từ nơi này đến chốn khác. Những thị trấn muốn xây dựng nhà thờ cũng phải tranh giành thợ thuyền giỏi giang với các lãnh chúa định xây lâu đài. Lâu đài Beaumaris ở North Wales được khởi công từ năm 1295. Nơi này sử dụng thiết kế đồng tâm, không có điểm yếu. Ở thời điểm xây dựng tất bật nhất, có 30 thợ rèn, 400 thợ nề và 2000 thợ phụ được huy động tới đây. Thợ phụ chủ yếu làm các công việc xúc đất, mang vác, nâng be, đào giếng và đập đá. Tòa lâu đài này không bao giờ được hoàn thành. Công trình xây dựng tòa lâu đài rộng lớn ở Conway, do Edward I của Anh xây dựng ở Wales, phải mất 40 tháng mới xây xong. Tường thành là các phần vỏ nề được nhồi đá vụn và đá lửa trộn vữa. Chiều rộng của tường thành là từ 6 đến 16 foot.