Lâu đài Các công sự và các công trình trên mặt đất đã được vận dụng cho việc phòng thủ từ Thời đồ đá. Tuy vậy, mãi đến thế kỷ IX, các lâu đài thực thụ mới mọc lên ở châu Âu, một phần là để chống đỡ các cuộc đột kích của người Viking và một phần nữa là để biểu thị uy quyền chính trị phân tán ở thời phong kiến. Từ thế kỷ IX đến XV, hàng nghìn tòa lâu đài đã được xây dựng khắp châu Âu. Một cuộc điều tra dân số năm 1905 ở Pháp đã xác định chỉ riêng nước này vẫn còn đến hơn 10000 lâu đài. Ở thời phong kiến, các quý tộc địa phương là người ban bố luật lệ và chỉ thị, cũng như là người bảo vệ dân chúng trước những kẻ cướp như người Viking. Các lâu đài được giới quý tộc xây dựng để làm nơi bảo hộ dân chúng và căn cứ an toàn cho lực lượng quân sự bản địa. Giá trị phòng thủ rõ ràng của lâu đài đã che khuất thực tế rằng nó chính là một phương tiện công kích. Đó là căn cứ cho các quân nhân chuyên nghiệp, chủ yếu là kỵ binh, khống chế khu vực lân cận. Vào lúc quyền lực tập trung của các vị vua bị suy yếu vì rất nhiều lý do, mạng lưới lâu đài và các lực lượng quân sự ở đó đã mang đến sự ổn định tương đối về chính trị.