Celt Celt là cư dân cổ đại của Bắc Âu và chính là người xây dựng Stonehenge 5000 năm trước. Julius Caesar đã giao chiến với họ trong cuộc chinh phạt Gaul. Quân La Mã cuối cùng cũng chiếm được hầu hết vùng Anh quốc và bán đảo Iberia từ tay họ. Đến cuối thời Đế quốc La Mã cổ đại, người Celt chỉ chiếm một phần đất ở tây bắc nước Pháp, Ireland, Wales và nhiều nơi ở Scotland. Trong suốt thời Trung Cổ, họ củng cố lãnh địa của mình ở Scotland và nhiều lần cố gắng chiếm thêm đất của Anh. Người Ireland vẫn tụ lại thành từng toán nhỏ ở đầu thời Trung Cổ. Đến năm 800, bốn vùng Leinster, Munster, Connaught và Ulster nổi lên dưới bàn tay của các "vua cao nguyên". Người Viking bắt đầu các cuộc đột kích năm 795, rồi tiến tới định cư vào giữa thế kỷ IX. Những cuộc định cư quan trọng nhất là ở Dublin. Brian Boru trở thành vị vua cao nguyên đầu tiên của toàn Ireland vào khoảng năm 1000. Năm 1014, tại Clontarf, quân Ireland đánh bại người Đan Mạch ở Dublin, dù rằng Brian Boru tử trận. Một bộ tộc người Ireland gọi là Scot đã xâm chiếm khu vực ngày nay là Scotland ở đầu thời Trung Cổ, định cư vĩnh viễn ở đó và lấy tên mình đặt cho vùng đất ấy. Họ đồng hóa và đẩy lùi người Pict bản địa, buộc bọn họ phải dạt đi quấy rối người La Mã ở phía nam. Vương quốc Scotland định hình như hiện tại vào thế kỷ XI nhưng gặp phải sự cản trở của người Anh. Người Scot đáp trả bằng "liên minh cũ" với quân Pháp, điều đó đã trở thành nền tảng ngoại giao của họ trong nhiều thế kỷ tiếp sau. Edward I của Anh (Longshanks, hay "lưỡi búa của người Scot") đã sáp nhập Scotland năm 1296. William Wallace (Trái tim dũng cảm) dẫn dắt một cuộc nổi dậy ở Scotland, giành lại nền độc lập hoàn toàn trong trận Cầu Stirling năm 1297. Năm sau đó, Wallace bại trận ở Falkirk và chuyển sang lối đánh du kích cho đến khi ông bị phản bội, bị bắt giữ và xử tử năm 1305. Robert Bruce tự xưng là vua Scotland sau khi sát hại đại kình địch của mình. Ông ta đánh đuổi quân Anh và giành chiến thắng trong trận Bannockburn năm 1314. Edward III của Anh công nhận nền độc lập của Scotland năm 1328, nhưng cuộc chiến giữa người Scot và người Anh vẫn kéo dài thêm vài thế kỷ nữa. Vương triều của hai quốc gia này hợp nhất năm 1603, rất lâu sau khi thời Trung Cổ kết thúc. Không có vương công nào ở xứ Wales đủ năng lực thống nhất đất nước. Đến cuối thế kỷ XIII, Edward I tiếp quản chính quyền của Gwynedd, một trong những thân vương mạnh nhất ở Wales. Ông tiếp tục xây thêm năm lâu đài lớn ở xứ Wales, đặt khu vực này dưới sự thống trị của Anh.