Charlemagne Người Frank củng cố vương quốc của mình ở nơi ngày nay là nước Pháp sau nhiều thế hệ vua chúa hùng mạnh trong các thế kỷ VII và VIII. Năm 732, họ đánh bại một đội quân Hồi giáo xâm chiếm Pháp từ bán đảo Iberia. Khoảng năm 750, quân Frank đặt chân lên đất Italy để giải cứu Rome và Giáo hoàng, người đang bị quân Lombard công kích. Năm 768, Charles Đại đế, hay Charlemagne, trở thành vua của người Frank và mở ra một vương triều rực rỡ. Charlemagne vượt dãy Alp trở lại Italy năm 774 và giải cứu Giáo hoàng lần nữa. Ngài trở thành hoàng đế của cả người Frank và Lombard, đồng thời cũng là kẻ trị vì có ảnh hưởng lớn ở Rome. Ngài tiếp tục các cuộc chinh phạt, đồng thời cải đạo cho quân địch sang Thiên chúa giáo. Ngài chiếm các vùng phía nam nước Pháp và phía bắc Tây Ban Nha. Ngài chuyển sang khu vực phía tây Đức, cải đạo người Saxon và đánh đuổi người Magyar của Hungary. Ngài lập ra khái niệm "hành quân" ở tiền tuyến, tức là các vùng đệm giữa Đế quốc Frank và các bộ lạc man di ở phía đông. Vào ngày Giáng Sinh năm 800, Charlemagne tiếp nhận vương miện Hoàng đế La Mã thần thánh từ tay Giáo hoàng (tước vị này là một sự bất ngờ mà ngài không hề mong đợi). Tầm quan trọng của Charlemagne vượt quá cả việc thành lập và quy mô của Đế quốc La Mã thần thánh, và đế quốc này nhanh chóng suy tàn sau khi ngài qua đời. Ngài là người ủng hộ và bảo vệ vĩ đại của nhà thờ Thiên chúa giáo và sử dụng giáo hội này để khuyến khích việc học tập và các bộ môn nghệ thuật. Ngài cho lập trường học trong các thánh đường để giáo dục nhân viên công quyền và giới quý tộc nhằm nâng cao khả năng lãnh đạo. Ngài tập hợp và biên soạn luật pháp, cải thiện hệ thống pháp lý. Ngài khai sinh ra chế độ phong kiến nhằm duy trì quyền lực tập trung nhưng vẫn có thể ra các sắc lệnh đến địa phương. Vậy nhưng, ước vọng lớn lao về sự hồi sinh châu Âu từ tâm điểm là Đế quốc Frank sớm bị dập tắt. Sau khi con trai của Charlemagne băng hà, đế quốc này bị chia cắt thành ba phần cho các cháu trai của ngài. Phần phía tây sau này phát triển thành nước Pháp hiện đại. Phần phía đông trở thành nước Đức. Còn phần trung tâm bị hai phe khác tranh giành suốt nhiều thế hệ, cho đến tận giữa thế kỷ XX. Một vấn đề cấp thiết hơn là sự xuất hiện đột ngột của quân Viking từ Scandinavia, những kẻ đã tàn phá vùng phía bắc châu Âu trong suốt hai thế kỷ tiếp theo.