Trung Hoa Trung Hoa tái thống nhất năm 581 Công nguyên, sau một thời gian dài chìm trong cảnh nội loạn vì những người lập ra nhà Tùy. Trong khoảng 1000 năm sau đó, Trung Hoa là một trong những nền văn minh to lớn và tân tiến nhất thế giới. Nhờ vị trí địa lý cách xa phương Tây, nên đất nước này có thể phát triển và duy trì một nền văn hóa độc đáo, có tầm ảnh hưởng phủ khắp châu Á. Các hoàng đế thường nắm giữ quyền lực tối thượng, xưng là thiên tử. Tuy vậy, thiên tai và các dịch bệnh khác được coi là điềm báo thiên ý đổi dời để làm cớ nổi loạn. Các quan lại là những kẻ thủ cựu lộng hành khắp các cấp chính quyền: từ địa phương, châu quận cho đến triều đình. Quan lại được bổ nhiệm dựa trên kết quả của các kỳ khoa cử chủ yếu dựa trên các tác phẩm của Khổng tử. Nhà Đường thống trị Trung Hoa từ năm 618 đến 907. Dưới thời Đường, Trung Hoa là một đất nước rộng lớn, giàu có và hùng mạnh. Hoạt động ngoại thương diễn ra tấp nập và giới quyền quý cũng quan tâm đến các loại hình nghệ thuật. Thuốc súng và ngành in ấn được phát minh. Nhưng trong 100 cuối đời Đường, các cuộc khởi nghĩa của nông dân nổ ra khắp nơi, chiến hỏa giữa các quân phiệt địa phương liên miên không dứt. Khoảng thời gian từ năm 907 đến 960 được gọi là thời Ngũ Đại. Phía bắc Trung Hoa bị man di chiếm giữ, còn vùng phía nam bị chia thành 10 tiểu quốc đối địch nhau. Từ một trong những tiểu quốc đó, một đại tướng tên Triệu Khuông Dẫn bước lên đoạt quyền và hợp nhất vùng phía nam, lập ra nhà Tống. Hậu duệ của ngài thống nhất Trung Hoa trong vòng 20 năm. Nhà Tống cai trị ít nhất là một phần Trung Hoa cho đến năm 1279. Đây là một giai đoạn văn hóa rực rỡ khác và được coi là thời đại huy hòa của nghệ thuật vẽ tranh thủy mặc ở Trung Hoa. Các hoạt động kinh tế được đẩy mạnh vượt bậc, kể cả giao thương lớn qua biển. Dân số và các đô thành gia tăng, sản xuất lương thực tăng nhanh hơn cả dân số, nền kinh tế tiền tệ phát triển và sản lượng công nghiệp được cải thiện. Không có thành phố nào ở châu Âu đông dân như Trường An, Đại Đô (nay là Bắc Kinh) hay Quảng Châu, tất cả đều đạt trên 2 triệu người. Tuy nhiên, một Trung Hoa trù phú lại trở thành đích ngắm của nhiều kẻ và quân Mông Cổ bắt đầu tấn công năm 1206. Đến năm 1279, chúng đã hoàn toàn chinh phạt nhà Tống và dời đô tới Đại Đô. Sự phát triển kinh tế mạnh mẽ ở thời nhà Tống chấm dứt vì những cuộc chinh phạt của quân Mông Cổ và khoảng 30 người chết dưới vó ngựa của chúng. Nhà Nguyên Mông thống nhất Trung Hoa và biến đất nước này thành một cường quốc quân sự trên thế giới. Tầm ảnh hưởng của Trung Hoa lan tỏa khắp châu Á. Thăng Long (nay là Hà Nội) ba lần bị đánh chiếm, còn Miến Điện phải chấp nhận triều cống. Các tuyến đường giao thương với Ấn Độ, Ả-rập và vịnh Ba Tư được phát triển. Trong giai đoạn này, Marco Polo ghé thăm Trung Hoa. Thiên tai và thuế nặng ở thế kỷ XIV đã khiến nông dân đứng lên khởi nghĩa. Một tăng nhân đã đứng lên lập ra Hồng Cân quân, một giáo hội bí mật chống đối hoàng đế ở Đại Đô. Nghĩa quân chiếm được Kim Lăng (nay là Nam Kinh) năm 1356 và đánh đuổi quân Mông Cổ khỏi Đại Đô 12 năm sau đó, lập ra nhà Minh. Nhà Minh phát triển một giai đoạn văn hóa phồn thịnh mới và thiết lập nền móng chính trị thống nhất vượt qua cả khuôn khổ vương triều và kéo dài cho đến thế kỷ XX. Dẫu vậy, nhà Minh lại áp dụng chính sách bế quan tỏa cảng nghiêm ngặt, cản trở cải cách và đổi mới, ngăn cấm xuất ngoại và phế bỏ Con đường tơ lụa. Một trong những khía cạnh nổi bật nhất của Trung Hoa thời trung đại là công nghệ được phát minh ở đó, thường là nhiều thế kỷ trước khi công nghệ tương tự được phát minh hoặc truyền bá ở phương Tây. Những phát minh quan trọng xuất hiện ở Trung Hoa bao gồm: la bàn, xe cút kít, bàn tính, cương ngựa, bàn đạp cho ngựa, đồng hồ, kỹ thuật đúc sắt, thép, giấy loại mang đi được (in ấn), tiền giấy, thuốc súng và bánh lái đuôi tàu.