Người Gurjara Sau khi Đế chế Gupta sụp đổ vào thế kỷ VI sau Công nguyên, lãnh thổ trước đây của đế chế này bị chia chắt và rơi vào tay của nhiều tù trưởng và vương triều khác nhau. Trong suốt thế kỷ VIII, một vị vua có tên Nagabhata đứng lên lãnh đạo khu vực, lập nên triều đại Pratihara – còn gọi là Gurjara-Pratihara tại khu vực mà các vị vua Pratihara cai trị. Triều đại Pratihara hăng hái tham chiến tại Tam giác Kannauj, chiến đấu với Rashtrakuta và Bengali Palas để giành quyền kiểm soát Kannauj và các vùng đất lân cận. Một vị vua nổi bật, Mihira Bhoja, đã mở rộng lãnh thổ Pratihara khắp cõi Gujarat và xa hơn nữa. Nhiều nguồn mô tả ông là một vị vua quyền uy và sở hữu quân đội hùng hậu, khắc họa cụ thể hình ảnh lực lượng kỵ binh cưỡi ngựa Shrivamsha, một giống ngựa tinh anh nổi tiếng vì tốc độ, sự bền bỉ và dẻo dai. Các vị vua Pratihara cũng phải đối mặt với những cuộc xâm lược với quy mô ngày càng lớn của Đạo Hồi trên khắp Hindu Kush. Dù ban đầu chặn đứng thành công các cuộc xâm lược, nhưng lãnh thổ Pratihara bị bào mòn bởi những xung đột liên miên này và dần suy yếu đi đáng kể. Hồi chuông báo tử cho triều đại này vang lên vào thế kỷ XI khi quân đội của Mahmud Ghaznavi tiến vào Kannauj, xóa bỏ sự cai trị của gia tộc Pratihara. Pratihara không phải là triều đại đáng chú ý duy nhất tại vùng tây bắc Ấn Độ vào thời đó. Nhiều thế lực khác cũng giành quyền kiểm soát khu vực trù phú này, phải kể đến Chandela (thế kỷ IX-XIII), Paramara (thế kỷ IX-XIV), Solanki (thế kỷ X-XIII) và Soomro của Sindh (thế kỷ XI-XIV). Những triều đại này và một số nhà nước khác đã góp phần tạo nên sự đa dạng về nông nghiệp, ngôn ngữ và tín ngưỡng cho vùng đất này. Sự khác biệt và đa dạng của họ đôi khi làm bùng lên ngọn lửa thù địch chủ yếu vì động cơ chính trị, nhưng nổi bật hơn cả vẫn là sự chuyển giao và hội nhập văn hóa. Trong thế kỷ XII, phần lớn phía bắc và đông bắc Ấn Độ nằm dưới sự thống trị của Prithviraj Chauhan xứ Ajmer, một vị vua đầy quyền lực tại Rajputana. Prithviraj, người được khắc họa chủ yếu trong sử thi Prithviraj Raso, đã dập tắt cuộc nổi loạn của một người họ hàng, khuất phục một số nước láng giềng và cưới Sanyogita, con gái của kẻ địch Jayachandra, về làm vợ. Cuộc hôn nhân này đã gây nên hậu quả thảm khốc, khi một tay cố vấn đã thông đồng với Jayachandra để lật đổ Prithviraj bằng cách mời gọi quân đội của Muhammad Ghori sang xâm lược. Mặc dù Prithviraj ban đầu chặn đứng được làn sóng quân xâm lược Ghorid, nhưng rồi ông bị ám sát và vương quốc cũng theo đó rơi vào tay kẻ thù. Người kế vị Muhammad Ghori là Qutb al-Din Aibak đã tiếp bước ông và thành lập Vương quốc Delhi vào năm 1206. Vương quốc Delhi mở rộng quá mức, dẫn đến nhiều vùng bị chia cắt vào thế kỷ XIV và XV. Ba thế lực chiếm ưu thế thời đó là Vương quốc Gujarat, Vương quốc Malwa và Sisodia của Mewar. Cả ba duy trì vị thế của mình cho đến khi Đế chế Mughal trỗi dậy. Trong khi Gujarat và Malwa rơi vào tay Mughal trong thế kỷ XVI, Mewar tồn tại lâu hơn đôi chút nhờ nỗ lực của vị vua can đảm, Maharana Pratap, người đã chống lại quân Mughal đến hơi thở cuối cùng. Những người kế vị ông vẫn tiếp tục chống trả, nhưng sau khi tình thế quân sự rơi vào bế tắc, đã đồng ý thỏa thuận giữ lại quyền tự trị và công nhận sự cai quản của Mughal.