Italy Người Italy là tộc người cư trú liên tục ở bán đảo Apennine suốt từ năm 572 Công nguyên. Mặc dù bán đảo Italy là bệ phóng quyền lực cho Đế quốc La Mã, nhưng vào năm 476 Công nguyên, thành Rome rơi vào tay các bộ lạc German dưới sự chỉ huy của Odoacer. Năm 493, người Đông La Mã (Byzantine) thuyết phục thành công Theodoric Đại đế, đức vua của người Ostrogoth, chinh phạt Italy của Odoacer. Khi Theodoric qua đời năm 526, bán đảo này lại rơi vào cảnh hỗn loạn, mở ra cơ hội cho quân đội Đông La Mã, dưới sự chỉ huy của tướng Flavius Belisarius, xâm chiếm năm 535. Tuy vậy, đến năm 572, một bộ lạc German khác là Lombard đã xâm chiếm vùng này và lật đổ nền cai trị của người Đông La Mã. Do đó, có thể coi người Italy là hậu duệ của cả người La-tinh và người German. Trong các thế kỷ sau đó, người Italy lập nên rất nhiều thành bang, đây là các thực thể độc lập có phạm vi thống trị thường không vượt quá một thành phố trung tâm và các làng lân cận. Ở phía bắc Italy, Đế quốc La Mã thần thánh của Charlemagne, người đã trục xuất quân Lombard, sụp đổ đã dẫn đến một thời kỳ bất ổn lâu dài và sự ra đời của một vài thành bang, trong đó có Milan, Genoa, Florence và Venice. Tình hình ở vùng trung Italy có khá hơn dưới sự kiểm soát của Giáo hoàng ở Rome, nhưng khi Otto I của Đức được Giáo hoàng phong làm Hoàng đế La Mã thần thánh năm 962, cả miền bắc và trung Italy đều vướng vào những sự vụ rối rắm của các thành bang Đức. Mặt khác, Nam Italy vẫn thuộc quyền khống chế của người Lombard và người Đông La Mã cho đến tận thế kỷ XI, khi người Norman xâm chiếm khu vực này và lập ra Vương quốc Sicily. Cuối thời Trung Cổ, quân đội Italy thường được đặt dưới sự chỉ huy của các tư lệnh, những tay lính đánh thuê chuyên nghiệp, chấp nhận bán mình cho kẻ nào trả giá cao nhất. Xung đột giữa các bang thường nổ ra để duy trì hiện trạng của các thành bang. Các cuộc chiến tranh Italy (hay Chiến tranh Phục hưng) ở thế kỷ XVI là đỉnh điểm của những cuộc xung đột này và khiến cho các thành bang Italy suy yếu. Trên mặt biển, hải quân Italy là lực lượng xuất sắc nhất châu Âu. Nhờ vị trí địa lý, quốc gia này coi việc khống chế Địa Trung Hải là yếu tố quyết định đối với thương mại và văn hóa. Venice và Genoa sử dụng hải quân để lập ra những đế quốc hàng hải đáng chú ý, có thể cạnh tranh với các nước lớn khác ở châu Âu và với Đế quốc Ottoman. Italy thời Trung Cổ là một tổ hợp làm say đắm lòng người giữa kiến trúc La Mã, sức mạnh mới nổi của thần quyền và sự nổi loạn đầy nghệ thuật. Miền trung Italy, dưới sự kiểm soát của Giáo hoàng Công giáo, có được vị thế nổi bật trong các vấn đề về tôn giáo và chính trị của những nước theo Cơ Đốc giáo ở châu Âu. Florence của miền bắc Italy trở nên vô cùng quan trọng vào giai đoạn cuối của thời Trung Cổ khi là tâm điểm của thời Phục hưng, một thời kỳ có được những bước tiến vượt bậc về nghệ thuật, âm nhạc và khoa học. Leonardo da Vinci của Florence là một trong những hình tượng lớn của thời đại này, với những tác phẩm nghệ thuật đáng kinh ngạc và những thành quả giúp đẩy xa giới hạn của công nghệ. Tuy thế, những cuộc xung đột liên miên giữa các thành bang của Italy đã khiến họ rất dễ chịu ách ngoại xâm. Các nước láng giềng Pháp, Tây Ban Nha và Áo thường xuyên can thiệp vào những sự vụ của Italy. Mãi đến năm 1861, dưới sự lãnh đạo của Victor Emmanuel II của Savoy và Giuseppe Garibaldi, người Italy mới thống nhất được thành một đất nước tồn tại đến ngày nay.