Nhật Nhật Bản là một vùng đất bí ẩn nằm ở rìa nền văn minh, nơi gần nhất cũng cách lục địa Á đến 100 dặm. Với tình trạng biệt lập đầu tiên là do địa lý, sau đó là do lựa chọn, người Nhật đã phát triển một nền văn hóa rất ít chịu ảnh hưởng của thế giới bên ngoài. Từ đầu giai đoạn tương đương với thời Trung Cổ ở châu Âu, trung tâm nền văn hóa tiên tiến của Nhật Bản được đặt ở đảo chính Honshu, phía bắc Biển nội địa. Vượt qua dãy Hakone về phía đông là vùng đồng bằng phù sa Kanto, vựa lúa lớn nhất trên các đảo. Ở phía bắc và đông Kanta là vùng biên giới, nơi sinh sống của người Nhật cổ, những người đã đến sống tại các đảo kể từ thời Đồ đá mới. Có người tin rằng đến thế kỷ V Công nguyên, triều đình Yamato chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa. Các thị tộc, tiếng Nhật là uji, mới nắm giữ quyền lực chân chính. Các tộc trưởng hình thành một tầng lớp quyền quý và tranh giành nhau quyền kiểm soát đất đai cũng như vương vị. Năm 536, tộc Soga trở nên nổi trội nhất và là hậu thuẫn cho chính khách vĩ đại đầu tiên trong lịch sử, Hoàng tử Shotoku, người đã thi hành những cuộc cải tổ sau này trở thành nền móng cho văn hóa Nhật Bản trong nhiều thế hệ tiếp theo. Năm 645, quyền lực chuyển dời từ tộc Soga sang tộc Fujiwara. Nhà Fujiwara thống trị hầu hết thời Heian (794 đến 1185). Bộ máy cai trị mới thực hiện cuộc Cải cách Taika năm 645 nhằm mục đích phân phối lại đất trồng lúa, đánh thuế lên sản xuất nông nghiệp và chia đất nước ra thành các châu quận. Tuy vậy, phần lớn đất nước vẫn nằm ngoài tầm ảnh hưởng và khống chế của vương triều. Thực quyền lại chuyển sang tay các đại gia tộc nổi lên nhờ nắm giữ nhiều đất trồng lúa. Xung đột giữa các gia tộc này đã làm bùng phát nội chiến và dẫn đến sự ra đời của một tầng lớp chiến binh. Giống như tình cảnh của phía tây châu Âu thời Trung Cổ, sự sụp đổ của hình thái trung ương tập quyền, sự trỗi dậy của giới quyền quý bản địa hùng mạnh và xung đột với người man di ở biên giới của Nhật Bản đã kết hợp tạo ra một nền văn hóa mà các chiến binh tinh nhuệ có tầm ảnh hưởng vượt trội. Những chiến binh này dần được biết đến là các Samurai (nghĩa là "người phụng sự"), họ có sự tương đồng với các hiệp sĩ ở châu Âu. Đến cuối thế kỷ XII, một chính quyền quân sự đã thay thế giới quyền quý nắm giữ quyền lực phía sau ngai vàng. Người đứng đầu chính quyền quân sự ấy là Shogun. Các samurai tuân thủ theo võ sĩ đạo, một thứ tương tự như bộ quy tắc hiệp sĩ của châu Âu. Cơ sở cốt lõi của võ sĩ đạo là sự trung thành với chủ nhân. Chiến binh mong đợi nhận được sự che chở và chỉ dẫn. Đổi lại, người đó sẽ thực hiện mọi mệnh lệnh của chủ nhân mà không hề hoài nghi và sẵn lòng hi sinh vì chủ nhân. Dòng dõi có ý nghĩa rất quan trọng đối với samurai và họ luôn nỗ lực để giữ gìn truyền thống của gia tộc. Họ phải biết cách hành xử để được mọi người ca tụng. Họ phải là người trung kiên và không thể tỏ ra hèn nhát. Các chiến binh ra trận trong tư thế ngẩng cao đầu và chấp nhận hi sinh. Họ cho rằng kẻ nào ra trận với ý muốn cầu sống sẽ chiến đấu kém cỏi. Thời kỳ Kamakura (1185 đến 1333) được đặt tên theo một vùng đất của Nhật Bản nằm trong một gia tộc thống trị đã đoạt quyền sau nội chiến. Quân Mông Cổ đã hai lần định xâm lược Nhật Bản, năm 1274 và 1281, nhưng đều bị đẩy lui. Một cơn bão bất ngờ đã gây thiệt hại nặng nề cho hạm đội xâm lược thứ hai của Mông Cổ.