Thời Trung Cổ Cụm từ "thời Trung Cổ" được nền văn minh phương Tây sử dụng để xác định một giai đoạn 1000 năm trong lịch sử châu Âu, từ khoảng năm 500 đến 1500 Công nguyên. Khởi điểm của thời Trung Cổ được đánh dấu bằng sự sụp đổ của Đế quốc Tây La Mã, điểm kết thúc được chấp nhận rộng rãi của lịch sử cổ đại. Điểm cuối của thời Trung Cổ được ghi nhận bằng sự khởi đầu của thời Phục hưng (sự "hồi sinh" của châu Âu). Các sự kiện đánh dấu sự kết thúc của thời kỳ này bao gồm: Constantinople thất thủ năm 1453, máy in ép được sử dụng lần đầu tiên năm 1456, người châu Âu khám phá ra châu Mỹ năm 1492, cuộc Cải cách Kháng nghị do Martin Luther khởi xướng năm 1517 và các loại hình nghệ thuật nở rộ ở Italy. Do đó, thời Trung Cổ nằm giữa thời cổ đại và thời hiện đại. Các giai đoạn lịch sử ở châu Á và Trung Đông không thực sự khớp với khái niệm thời Trung Cổ của châu Âu. Trung Hoa dần phát triển từ thời tiền sử tới tận điểm khởi đầu của lịch sử hiện địa ở phương Tây mà không có sự gián đoạn lớn như ở châu Âu. Trung Hoa liên tục thay đổi triều đại, nhiều lần gặp nạn ngoại xâm, nhưng văn hoa cơ sở của nước này vẫn phát triển vững vàng. Nhật Bản cũng phát triển vững chắc và là tồn tại biệt lập trong phần lớn thời gian. Lịch sử của Trung Đông có sự tương đồng nhiều hơn với giai đoạn Trung Cổ của châu Âu, vì hai vùng này liền kề nhau và có nhiều mối giao thoa.