Thời kỳ Phục hưng Bắt đầu từ Italy vào thế kỷ XIV, châu Âu trải qua một giai đoạn chuyển mình kéo dài hơn 400 năm, từ thời trung cổ sang hiện đại, mà ngày nay được gọi là thời kỳ Phục hưng, có nghĩa là "tái sinh" hoặc "hồi sinh". Phục hưng là một khái niệm mơ hồ, không có điểm khởi đầu và kết thúc rõ ràng. Nhưng nó đánh dấu sự hồi phục hoàn toàn sau tình cảnh man rợ của Thời tăm tối và vươn tới những tiến bộ mới ở mọi lĩnh vực, vượt trội hẳn so với những thành tựu của các nền văn minh vĩ đại cổ xưa. Có nhiều yếu tố khác nhau phôi thai từ thời Trung Cổ đã góp phần mang đến sự hồi sinh này và các tiến bộ mới. Một trong số đó là niềm đam mê học tập trở lại. Đại học Oxford là trường đầu tiên được thành lập năm 1264. Đến năm 1400, ở châu Âu có hơn 50 trường đại học. Giáo dục và tranh luận được khuyến khích nhờ việc mọi người có thể tiếp cận những tài liệu cổ được người Ả-rập giữ gìn và được dịch sang tiếng La-tinh. Người châu Âu có những tiếp xúc với người Ả-rập ở Đất thánh, ở Sicily và ở Tây Ban Nha. Chẳng hạn, những công trình được phát hiện lại của Euclid, nhà toán học của Hy Lạp cổ đại, đã trở thành tiêu chuẩn cho môn toán được giảng dạy vào thế kỷ XIX. Người Ả-rập cũng mang đến một hệ thống số mới, khái niệm dấu thập phân và khái niệm số không, tất cả đều được phát minh ở Ấn Độ. Làn sóng học tập lan tỏa ngày càng nhanh sau khi máy in ép ra đời vào khoảng năm 1450. Yếu tố thứ hai là chất lượng cuộc sống được cải thiện, đặc biệt là ở những thành phố thương mại lớn của Italy. Các cuộc Thập tự chinh đã giúp người châu Âu nhận ra sự trù phú của phương Đông, nhất là lụa, gia vị và vải bông. Các thương nhân của Venice, Genoa, Florence, cùng nhiều thành phố khác dần chiếm lĩnh hoạt động giao thương giữa châu Âu và vùng Đông Địa Trung Hải. Với số của cải khổng lồ tích lũy được sau các chuyến làm ăn, những thương nhân này bắt đầu tô điểm cho quê hương mình bằng nghệ thuật. Điêu khắc, hội họa, kiến trúc, âm nhạc, thơ ca và văn học tìm được cách biểu lộ mới, thể hiện mối quan tâm tới các đối tượng nằm ngoài những đề tài tôn giáo từng thịnh hành ở thời Trung Cổ. Những tác phẩm hội họa phổ biến về đời sống thường ngày, tính lãng mạn và phiêu lưu đã cho thấy văn hóa ở châu Âu ngày một nhân văn hơn và bớt dần sự tập trung vào tôn giáo. Quá trình hồi sinh này xuất hiện là nhờ sự tiến bộ về công nghệ đã mang đến một quy trình sản xuất hàng hóa và dịch vụ hiệu quả hơn. Sản xuất, nuôi trồng và giao thương đều được cải thiện hơn rất nhiều so với thời xưa. Động lực kiếm lợi nhuận thúc đẩy tính sáng tạo và máu thám hiểm. Một tầng lớp trung lưu gồm các thương nhân và thợ thủ công bắt đầu nắm giữ quyền lực chính trị tương xứng với sức mạnh kinh tế của họ, làm cho giới quý tộc dần suy sụp. Đến khoảng năm 1500, các nước châu Âu đã dẫn đầu thế giới ở nhiều công nghệ quan trọng. Năng lượng tỏa ra từ các hoạt động thám hiểm thế giới, tìm kiếm tuyến giao thương, cuộc Cải cách Kháng nghị, và sự cạnh tranh không ngừng về chính trị ở ngay châu Âu đã biến nơi này thành vùng đất nổi bật của cả thế giới trong vài thế kỷ.