Tây Ban Nha Lịch sử của Tây Ban Nha ở thời Trung Cổ được chia thành ba chương: sự hình thành Tây Ban Nha Visigoth, rồi đến Tây Ban Nha Hồi giáo, cuối cùng là Reconquista, công cuộc tái chinh phục Tây Ban Nha của người Công giáo. Bán đảo Iberia là vùng đất phụ thuộc bị vứt bỏ của Đế quốc La Mã khi đế quốc này tan rã vì không thể ngăn cản các cuộc xâm lăng của người man di tàn phá những đường phố của chính thành Rome. Phần lớn bán đảo này rơi vào tay người Visigoth, một tộc man di mới đến từ bình nguyên phía tây nam của khu vực ngày nay là nước Nga vì bị người Hung xua đuổi. Người Visigoth cải sang Công giáo và chiếm lĩnh vùng trung tâm bán đảo trong vài thế kỷ. Đến thế kỷ VIII, khi một trong những lãnh chúa người Visigoth cầu viện người Hồi giáo ở Bắc Phi để chống lại đức vua, cánh cửa đã mở ra để người Hồi giáo băng qua eo biển Gibraltar. Trong vòng 50 năm, người Hồi giáo đã chiếm gần hết bán đảo, chỉ còn những khu vực nhỏ trên núi và ở phía bắc là nằm ngoài tầm khống chế của họ. Tây Ban Nha Hồi giáo, hay đất nước của người Moor, nhanh chóng phát triển thành một trong những nền văn minh tân tiến nhất ở châu Âu trong thời Trung Cổ. Đất nước này phồn vinh trong một nền hòa bình tương đối là nhờ nền nông nghiệp, công nghiệp, giao thương và hệ thống tiền tệ khá tốt. Làn sóng học tập lan tỏa trong khắp thế giới Hồi giáo cũng mang đến lợi ích cho nơi này. Cordoba trở thành thành phố lớn nhất và phồn hoa nhất châu Âu sau Constantinople, với dân số hơn 500000 người, kiến trúc hoa lệ, những tác phẩm nghệ thuật vĩ đại, một thư viện đồ sộ và các trung tâm học thuật quan trọng. Tuy nhiên, nền hòa bình và thịnh vượng ấy bị phá vỡ vì tình trạng chia rẽ nội bộ, khi những kẻ thống trị bản địa quan trọng tranh nhau quyền lực toàn diện, và vì các cuộc công kích của ngoại bang, từ cả phe Công giáo phương bắc lẫn phe Hồi giáo ở Bắc Phi. Đến giữa thế kỷ XIII, Tây Ban Nha Hồi giao bị thu hẹp xuống còn một vương quốc ở giữa Granada. Các vương quốc Công giáo phương bắc dần tước đoạt quyền lực của người Hồi giáo, dù nỗ lực ấy đôi khi bị phân tán vì những cuộc tranh đấu giữa họ. Bồ Đào Nha bị tách ra và trở thành một vương quốc riêng. Granada Hồi giáo tồn tại được vài thế kỷ, nhờ những khoản cống nạp kha khá cho người Công giáo ở phương bắc và nhờ chính sách ngoại giao khôn khéo khiến những kẻ thù của họ tự khắc chế nhau. Tuy vậy, đến năm 1469, Isabel I xứ Castile kết hôn với Fernando II xứ Aragon, hợp nhất hai vương quốc Công giáo cạnh tranh nhau này, điều đó báo trước dấu chấm hết cho Tây Ban Nha Hồi giáo. Tây Ban Nha thời Trung Cổ là một thế giới đầy sự trái ngược. Ở đó có đầy đủ các lợi thế lớn lao của một xã hội đa sắc tộc, hợp nhất các yếu tố ảnh hưởng La-tinh, Do Thái, Công giáo, Ả-rập và Hồi giáo thành một nền văn hóa độc đáo và phong phú. Nhưng, đồng thời, rất nhiều lực lượng văn hóa đó lại có xung đột mãnh liệt với nhau. Khi xuất hiện mâu thuẫn giữa hai nền văn hóa khác nhau, hậu quả để lại thường rất ác liệt. Công cuộc tái chinh phục kéo dài tám thế kỷ, phản chiếu các cuộc Thập tự chinh ở Đất thánh và tạo ra một bầu không khí ngày càng tàn bạo và thiếu sự khoan dung. Các chiến binh Công giáo đánh đuổi người Hồi giáo đã giành được danh tiếng chiến binh giỏi nhất châu Âu. Granada rơi vào tay liên quân Aragon và Castile đầu năm 1492, đây là một năm quan trọng vì dưới sự bảo trợ của Nữ hoàng Isabel, Christopher Columbus đã tìm ra cho người châu Âu đại lục Tân thế giới rộng lớn cùng những cư dân bản địa ở đó.