Công nghệ Khoa học ở châu Âu cuối thời Trung Cổ đã bắt kịp và vượt qua thời xưa. Những công nghệ hấp dẫn người ta đều mang tính thực tiễn chứ không thiên về lý thuyết. Họ tìm ra những cách thức làm việc tốt hơn, giúp cho cả cuộc sống và công việc đều được cải thiện. Do có nhiều thời gian hơn để suy ngẫm, nên họ quan tâm đến việc tìm hiểu thế giới tự nhiên. Các kiến thức cơ sở về toán học và khoa học được thu thập từ người Hồi giáo ở bán đảo Iberia và Sicily khi người Công giáo chiếm lại được những khu vực này. Người Hồi giáo đã chủ động học tập tiền nhân và nghiên cứu các ý tưởng mới ở châu Á từ đầu thời Trung Cổ. Người Hồi giáo truyền lại hệ thống số Ả-rập vẫn được sử dụng đến tận ngày nay và khái niệm số không được phát minh ra ở Ấn Độ. Các nghiên cứu thực tế bắt đầu nhắm đến lô-gic trong quá trình tìm hiểu quy luật tự nhiên. Giá trị của việc quan sát, thí nghiệm và bằng chứng theo kinh nghiệm (có thể đếm được) với vai trò là cơ sở và chứng cớ cho lý thuyết đã được công nhận. Điều này là nền móng cho phương thức khoa học xuất hiện ở giai đoạn Phục hưng sau này, là cơ sở cho tất cả các nghiên cứu khoa học hiện đại. Người Hy Lạp cổ đại đã từng đề cập đến phương thức khoa học, nhưng nó không được ưa chuộng và đã bị lãng quên.