Teuton Xuất xứ của nước Đức có thể truy nguyên tới thời Charlemagne đăng quang làm Hoàng đế La Mã thần thánh năm 800. Sau khi ông ta qua đời, đế quốc đó bị chia thành ba phần, sau đó, chúng dần tập hợp lại thành hai: vương quốc Frank ở phía tây, sau này trở thành nước Pháp, và vương quốc phía đông phát triển thành nước Đức. Danh hiệu Hoàng đế La Mã thần thánh vẫn được lưu lại trong gia tộc của Charlemagne cho đến tận thế kỷ X, khi dòng họ này đoạn tuyệt. Năm 919, Công tước Henry xứ Saxony được các công tước thân hữu tôn làm vua Đức. Con ông ta là Otto kế vị năm 962. Đế quốc La Mã thần thánh dưới sự cai trị của Otto I mở rộng ra toàn bình nguyên Đức, phía bắc tới Baltic, phía đông tới những phần hiện nay là Ba Lan, phía nam qua vùng hiện nay là Thụy Sĩ, Áo và phía bắc tới Italy. Ngay từ lúc đầu, các hoàng đế đã gặp khó khăn trong việc kiểm soát hai nước Đức và Italy cách nhau một dãy Alp. Đế quốc La Mã thần thành đạt được thành công ban đầu là nhờ các thành viên chính yếu Đức và Italy. Người Đức vẫn chưa thoát khỏi tình trạng man di. Họ mới chỉ bị Charlemagne chinh phục một thế kỷ trước. Họ hưởng lợi lớn từ văn hóa, công nghệ và hoạt động giao thương của Italy. Người Italy chào đón nền hòa bình và ổn định tương đối mà đế quốc này mang lại. Italy đã nhiều lần bị xâm lược trong 500 năm trước đó. Sự bảo hộ của đế quốc này giữ vững vị thế của giáo hoàng và cho phép các thành bang của Italy bắt đầu phát triển. Quân đội đế quốc lấy người một phần từ những người thuê đất của nhà thờ còn nợ quân dịch với hoàng đế. Đội quân quan trọng thứ hai là các gia nhân, đây là đội ngũ nông nô được nhận sự đào tạo và trang bị tốt nhất như các hiệp sĩ. Các đội quân này được sử dụng để trấn áp bạo động hay sự can thiệp của các quý tộc bản địa và tá điền hoặc để chống đỡ các cuộc tập kích của người Viking từ phía bắc cũng như người Magyar từ phía đông. Vì Đức vẫn là một tập hợp các công quốc độc lập tranh đấu với nhau, nên các chiến binh Đức ngày càng lão luyện. Hầu hết các chiến binh Đức nổi danh nhất đều là Hiệp sĩ Teuton, một đội chiến binh mộ đạo được truyền cảm hứng từ các cuộc Thập tự chinh. Hiệp sĩ Teuton truyền bá Cơ Đốc giáo vào vùng Baltic qua các cuộc chinh phạt, nhưng cuối cùng họ bị Alexander Nevsky chặn đứng trong trận chiến ở hồ Peipus băng giá. Cuộc đối đầu giữa các hoàng đế và giáo hội về vấn đề phong chức cho giám mục đã làm suy yếu quyền lực của hoàng đế ở cả Đức và Italy. Trong các giai đoạn hoàng đế tạm thời bị rút phép thông công và cuộc chiến thẳng thừng chống lại Rome, vương triều dần mất đi uy quyền. Các vương công Đức bản địa củng cố lãnh địa của họ và đánh đuổi quân Viking mà không cần có sự trợ giúp hay can thiệp của hoàng đế. Ở Italy, các thành bang nổi dậy hợp lại thành Liên minh Lombard và từ chối công nhận quyền lực của hoàng đế. Quyền lực chính trị ở cả Đức và Italy dịch chuyển từ tay hoàng đế sang phía các vương công và thành thị địa phương. Đội quân gia nhân nổi dậy, chiếm lĩnh các thành phố và lâu đài mà họ trú đóng và tự tuyên bố quyền tự do của họ. Trong những nỗ lực tuyệt vọng nhằm giành lại Italy, phe hoàng gia càng nhượng bộ các vương công bản địa ở Đức. Đến giữa thế kỷ XIII, Đế quốc La Mã thần thánh chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa. Ngai vàng bị bỏ không 20 năm. Các vương công Đức chỉ quan tâm đến lãnh địa của chính họ. Các thành bang ở Italy không muốn có một kẻ cai trị người Đức và đã đủ mạnh để tự bảo vệ mình. Các hoàng đế sau này trong thời Trung Cổ là do vương công Đức lập nên, nhưng họ chỉ cai trị trên danh nghĩa chứ không kiểm soát quá phạm vi điền trang của hoàng gia. Đức vẫn chỉ là một thế lực nhỏ ở châu Âu trong các thế kỷ sau đó.