Viking Cư dân vùng Scandinavia sinh sống bằng các nghề chăn thả, làm nông và đánh cá trong nhiều thế kỷ. Đến các thế kỷ VI và VII, họ bắt đầu buôn bán dọc theo biển Baltic và lần sâu vào trong nước Nga theo những con sông lớn. Vì những lý do chưa xác định, đột nhiên họ bắt đầu hung hăng cướp bóc các vùng duyên hải của châu Âu vào cuối thế kỷ VIII. Có lẽ họ thấy choáng ngợp vì sự giàu có được chứng kiến trong khi buôn bán, hoặc họ nhận ra một điểm yếu nào đó trong các nền văn minh ở phía nam, hay các công nghệ đóng tàu và đánh lái mới đã giúp họ có thể di chuyển xa hơn và nhanh hơn. Năm 793, người Viking ngoại giáo tấn công một tu viện lớn ở Lindisfarne do người Ireland xây dựng ở bờ biển phía đông bắc nước Anh. Những con thuyền dài mau lẹ, mớn nước thấp đã giúp người Viking công kích nhanh chóng từ phía biển và ngược lên thượng lưu. Vì đường xá ở thế kỷ IX vẫn rất xấu, nên người Viking có thể tập trung cướp bóc nhanh chóng một vùng đất, tu viện hay thôn làng trù phú, đánh đuổi quân kháng cự, rồi mang chiến lợi phẩm và nô lệ đi trước khi bất kỳ đội ngũ có tổ chức nào kịp phản ứng. Những người ở vùng duyên hải và ven các con sông của Đức, Pháp và Anh quốc luôn phải sống với nỗi lo sợ kẻ cướp. Chính quyền trung ương ở những vùng đất này bị chê trách vì không thể làm được gì mấy trước phương thức đánh nhanh rút nhanh này. Dân chúng quay sang phía những quý tộc bản địa cho xây dựng lâu đài để phòng thủ. Sự dịch chuyển này khiến các nhà vua mất dần quyền lực vào tay các quý tộc bản địa. Quân Viking ngày càng táo bạo hơn trong suốt thế kỷ IX. Các nhóm người Viking lớn hơn đã kết hợp với nhau để thực hiện những cuộc xâm lược thực sự, chứ không chỉ là cướp bóc nữa. Họ đánh phá cả những thành phố lớn, trong đó có Hamburg, Utrecht và Rouen. Họ định cư trên những hòn đảo ngoài khơi Anh quốc, ở một phần Ireland (xây dựng Dublin), Iceland và Greenland. Người Đan Mạch chiếm giữ và cai trị nửa phía đông của Anh suốt một thế kỷ. Một đội quân khác đi thuyền theo sông Seine, vây hãm Paris trong hai năm rồi mới rời đi sau khi nhận chiến lợi phẩm và tiền cống nạp. Một nhóm khác cai trị một phần Nga từ Kiev và công kích Constantinople từ biển Đen. Họ tập kích bán đảo Iberia của người Hồi giáo và tiến sâu vào trong Địa Trung Hải. Đến thế kỷ X, vua Pháp giảng hòa với người Viking bằng cách nhượng lại một phần quốc gia (Normandy, "của người phương bắc" hay người Norman) và chấp nhận phong người trị vì của họ thành công tước Pháp. Theo như thỏa thuận này, người Norman cải sang Cơ Đốc giáo. Người Norman trở thành một trong những dân tộc nổi bật nhất ở thời Trung Cổ. Sau này, họ chinh phạt Anh, lập ra vương quốc vĩ đại đầu tiên ở châu Âu. Những người Norman khác chinh phạt Sicily, một nửa Italy và lập ra các vương quốc của quân Thập tự chinh ở Palestine. Các cuộc tập kích của người Viking chấm dứt vào cuối thế kỷ X, một phần là vì họ đã trở thành người Công giáo và không còn theo đuổi những giá trị của chiến binh trong tín ngưỡng ngoại giáo xưa kia của tổ tiên họ. Scandinavia bị chia cắt thành nhiều vương quốc và những kẻ trị vì mới tập trung cai trị vùng lãnh thổ của mình. Người Viking định cư ở Nga, Pháp và Anh quốc bị đồng hóa với các văn hóa xung quanh. Dẫu vậy, thứ văn hóa chiến binh hình thành ở châu Âu để ứng phó với mối đe dọa của người Viking mau chóng tìm được một hướng đi mới: tiến vào vùng Đất thánh ở phía đông Địa Trung Hải.