Viking Người Viking (có nghĩa là "người phương bắc") là bộ lạc man di cuối cùng, mà người La Mã gọi là tộc German, reo rắc nỗi kinh hoàng cho châu Âu. Từ quê nhà xứ Scandinavia, họ bất ngờ vượt biển tấn công trên những con thuyền rồng (cách gọi này xuất phát từ thực tế trên đầu và đuôi thuyền có khắc hình rồng). Mới đầu, họ chỉ tập kích, cướp bóc và rút lui trước khi gặp bất kỳ sự kháng cự thực sự nào của quân đội, nhưng rồi họ dần bạo gan hơn. Cuối cùng, họ chiếm giữ và định cư ở khá nhiều vùng của châu Âu. Họ là người ngoại giáo, nên không ngần ngại sát hại giáo sĩ và cướp bóc nhà thờ, khiến người châu Âu khiếp sợ vì sự tàn bạo và hung tợn của họ. Đồng thời, họ còn là thợ thủ công, thủy thủ, người thám hiểm và những tay lái buôn đáng nể. Quê hương của người Viking là Na Uy, Thụy Điển và Đan Mạch. Họ và hậu duệ của họ kiểm soát, ít nhất là tạm thời, hầu hết vùng duyên hải Baltic, nhiều vùng nội địa Nga, Normandy ở Pháp, Anh, Sicily, vùng phía nam Italy và nhiều vùng ở Palestine. Họ khám phá ra Iceland năm 825 (khi ấy, tu sĩ người Ireland đã có mặt ở nơi này) và định cư tại đó năm 875. Họ chiếm cứ Greenland năm 985. Có người còn nghĩ rằng người Viking đã đến Newfoundland và thám hiểm một phần Bắc Mỹ 500 năm trước chuyến du hành của Columbus. Người Viking bắt đầu cướp bóc và rồi định cư dọc theo vùng phía đông biển Baltic trong các thế kỷ VI và VII. Đến cuối thế kỷ VIII, họ thực hiện những vụ cướp bóc xa xôi, xuôi theo các con sông ở khu vực ngày nay là Nga, và dựng hào lũy trên con đường đó để phòng thủ. Sang thế kỷ IX, họ thống trị Kiev và đến năm 907, một đội quân gồm 80000 người và 2000 tàu tiến đánh Constantinople. Hoàng đế Byzantium đành phải mua chuộc họ bằng những điều khoản thương mại vô cùng có lợi. Người Viking tấn công phương Tây lần đầu tiên vào cuối thế kỷ VIII. Người Đan Mạch tấn công và cướp bóc tu viện nổi tiếng trên đảo Lindisfarne ở bờ biển phía đông bắc nước Anh, khởi đầu cho một xu hướng. Quy mô và tần suất cướp bóc ở Anh, Pháp và Đức tăng dần, đến mức chúng trở thành các cuộc xâm lăng. Các khu định cư được lập ra để làm căn cứ cho những cuộc cướp bóc sau này. Vùng đất định cư của người Viking ở phía tây bắc Pháp dần được gọi là Normandy ("của người phương bắc") và cư dân ở đó được gọi là người Norman. Năm 865, một đạo quân Đan Mạch lớn xâm lược Anh và chiếm lĩnh nhiều vùng của Anh trong suốt hai thế kỷ tiếp theo. Một trong những vị vua cuối cùng của toàn Anh trước năm 1066 là Canute, người đồng thời cai trị cả Đan Mạch và Na Uy. Năm 871, một hạm đội lớn khác ngược dòng sông Seine, tấn công Paris. Họ vây hãm thành phố này trong hai năm trước khi chấp nhận một khoản chuộc lớn bằng tiền mặt cùng với quyền tùy ý cướp bóc vùng phía tây Pháp. Năm 911, nhà vua Pháp phong cho thủ lĩnh Viking ở vùng Normandy làm công tước để đổi lại việc họ cải sang Cơ Đốc giáo và chấm dứt chuyện cướp bóc. Công quốc Normandy sản sinh ra một loạt những chiến binh xuất chúng, như William I, kẻ chinh phục Anh năm 1066, Robert Guiscard và gia tộc, những người đã đoạt Sicily từ tay quân Ả-rập trong các năm từ 1060 đến 1091, và Baldwin I, đức vua của vương quốc của quân Thập tự ở Jerusalem. Người Viking ngừng cướp bóc vào cuối thế kỷ X. Đan Mạch, Thụy Điển và Na Uy trở thành các vương quốc riêng, và các vị vua ở đó tập trung phần lớn công sức vào việc cai trị lãnh địa của họ. Việc Cơ Đốc giáo được truyền bá rộng khắp đã làm lu mờ và tiêu tan các giá trị của chiến binh ngoại giáo xưa cũ. Người Na Uy cũng bị đồng hóa với nền văn hóa ở nơi họ đã xâm lược. Những kẻ chinh phạt và chiếm đóng Anh trở thành người Anh, người Norman biến thành người Pháp và người Rus trở thành dân tộc Nga.