Chiến tranh ở thời Trung Cổ Những hiểu biết truyền thống và phổ biến về chiến tranh ở châu Âu vào thời Trung Cổ cho rằng các hiệp sĩ cưỡi ngựa thống trị chiến trường châu Âu từ năm 800 đến 1400. Các hiệp sĩ khoác trên mình bộ giáp tấm, tay cầm trường thương xung kích, quét ngang, xiên chéo và đánh bạt những đội bộ binh dám cản đường họ giáp mặt nhau để quyết định trận chiến. Thời đại của hiệp sĩ rồi cũng đến lúc kết thúc khi bộ binh giành lại vai trò thống trị trên chiến địa cùng những vũ khí mới (hỏa khí) và những kỹ năng được hồi sinh (các đội hình lính mác đông đảo). Cảnh tượng này càng được cổ vũ trong những tác phẩm nghệ thuật và bản báo cáo có hạn của thời đại ấy, trong đó nêu bật hình tượng vị quý tộc cưỡi ngựa, mà phớt lờ đám dân thường và tá điền đang chạy bộ chiến đấu. Ý nghĩ hiệp sĩ thống trị chiến trường và chiến tranh chủ yếu là các đợt xung kích của kỵ binh là một nhận thức sai lầm. Các đạo bộ binh là một thành tố quan trọng của mọi quân đội ở thời Trung Cổ. Họ có thể tham gia các cuộc cận chiến hay công kích bằng vũ khí phóng (đủ loại cung nỏ và sau này là súng hỏa mai). Bộ binh có ý nghĩa then chốt với cả hai phe trong các cuộc vây hãm lâu đài hoặc thị trấn được gia cố. Thực chất, yếu tố phổ biến nhất trong chiến tranh thời Trung Cổ là các cuộc vây hãm theo cách này hay cách khác. Các trận chiến giữa hai đội quân trên vùng đất mở không thường xuyên diễn ra. Các đội quân giống như những quân cờ, được di chuyển để chiếm lĩnh các lâu đài và thị trấn quan trọng, đồng thời tránh những cuộc đụng độ có thể làm tổn thất một lực lượng đông đảo và hao tiền tốn của mới gây dựng được. Trong trường hợp diễn ra các trận chiến dàn quân, đội hiệp sĩ sẽ có sức hủy diệt khủng khiếp. Thế xung kích ồ ạt của các hiệp sĩ mặc giáp là một lực lượng mạnh mẽ. Tuy nhiên, chiến thắng thường chỉ đến với bên nào biết vận dụng tốt nhất ba thành phần chính của quân đội: bộ binh cận chiến, các đơn vị dùng vũ khí phóng và kỵ binh. Quan trọng không kém là các yếu tố luôn có sức ảnh hưởng đến cuộc chiến, như: khả năng lợi dụng địa hình, sĩ khí, tài chỉ huy, kỷ cương và chiến thuật.