Vũ khí thời Trung Cổ Trong hầu hết thời Trung Cổ, công nghệ chế tạo vũ khí không thay đổi mấy so với thời cổ đại, chủ yếu vẫn là các biến thể của gậy tày, dao, giáo, rìu và tên. Một điểm đổi mới quan trọng chính là các kỵ sĩ hạng nặng cầm trường thương. Hiệp sĩ cưỡi ngựa có uy lực lớn hơn nhiều so với bất kỳ kỵ binh nào trong thế giới cổ đại. Đạo quân cổ đại gần tương đương có lẽ là đội kỵ binh chiến hữu của Alexander Đại đế. Đến thế kỷ X, người châu Âu đã vượt qua tiền nhân ở hầu hết các lĩnh vực, trong đó có cả vũ khí. Sự phát triển của kỵ binh hạng nặng đã mang lại sự đổi mới tương ứng trong cách thức phòng thủ trước kẻ địch như vậy. Điều này dẫn đến sự ra đời của loại vũ khí dài mới để chống đỡ hoặc công kích các hiệp sĩ. Cung dài và nỏ là các phát minh ở phương Tây. Nhưng người Trung Hoa đã biết đến nỏ từ thời cổ đại. Công nghệ mang tính cách mạng ở thời Trung Cổ chính là sự xuất hiện của vũ khí dùng thuốc súng, cả đại bác và súng cầm tay, sẽ được bàn đến sau.