Vũ khí phóng Các loại cung đóng một vai trò quan trọng trong các trận chiến suốt thời Trung Cổ. Chúng được sử dụng để bắn trực tiếp vào những mục tiêu riêng lẻ trên chiến trường và trong các cuộc vây hãm. Trong một số trường hợp, chúng còn là những vũ khí bắn diện rộng. Những mũi tên phóng ra sẽ gây sát thương từ xa. Cung thủ được bố trí thành những đội hạng nhẹ để gây thương vong và làm giảm sĩ khí của quân địch do những tổn thất trước khi cận chiến. Nếu lực lượng địch bị suy yếu hoặc dao động, thì cơ hội chiến thắng khi cận chiến của quân ta sẽ tăng thêm. Cung Cung ở thời Trung Cổ có muôn hình vạn trạng, từ loại cung ngắn, cung hỗn hợp cho đến cung dài. Cung ngắn là loại dài 3 đến 4 foot, khá dễ chế tạo và sử dụng. Chúng là loại thường thấy nhất, được sử dụng rộng rãi. Tầm bắn, uy lực và độ chính xác của loại này ở mức trung bình, cung thủ cần được huấn luyện rất nhiều và có kinh nghiệm phong phú mới trở nên hữu dụng. Cung hỗn hợp là loại có xuất xứ từ châu Á. Nó được làm bằng các mảnh gỗ hoặc xương ghép lại với nhau. Kỹ thuật cán mỏng giúp tăng uy lực cho cung, nhưng người sử dụng nó cũng phải được huấn luyện và dùng nhiều sức lực hơn cung thường. Loại cung tương đối ngắn này là vũ khí ưa dùng của cung kỵ binh, nhất là quân Mông Cổ và những dân tộc cưỡi ngựa khác ở châu Á. Một biến thể của cung hỗn hợp là loại vuốt cong mũi về phía trước (bằng cách xông hơi và uốn cong phần cán mỏng). Loại cung uốn ngược này có uy lực lớn hơn, nhưng cũng đòi hỏi sức lực và kỹ nghệ cao hơn ở người dùng. Cung dài có xuất xứ từ Wales và được mang đến Anh. Cây cung dài 6 foot ấy được làm bằng một đoạn gỗ duy nhất, thường là gỗ thủy tùng. Cung dài bắn được mũi tên 3 foot (ngang với thước đo vải). Chúng được lắp các đầu tên rộng để tiêu diệt bộ binh (xuyên qua lớp giáp da và gây ra vết rách) và đầu tên hẹp để công kích quân mang giáp (xuyên quá lớp giáp xích hoặc giáp tấm). Muốn dùng được cung dài thì cần có sự huấn luyện và tập luyện rất nhiều, cung thủ giàu kinh nghiệm có thể bắn trúng đích sáu phát một phút. Cung dài có tầm bắn xa và uy lực cực lớn. Một đạo trường cung binh có kinh nghiệm là một lực lượng hủy diệt trên nhiều chiến trường ở thời Trung Cổ. Họ có thể bắn chính xác từng phát hoặc trút mưa tên xuống một khu vực. Người Anh khuyến khích việc sử dụng cung dài qua việc bảo trợ các giải đấu cung trên khắp đất nước. Tất cả các môn thể thao khác đều bị cấm vào Chủ nhật. Việc này đã giúp sản sinh một lượng lớn cung thủ nhiều kinh nghiệm để họ tuyển mộ. Theo luật, mỗi quận của Anh phải cung cấp một lượng cung thủ nhất định hàng năm. Tình trạng thiếu người hiếm khi xảy ra, vì tiền lương của binh lính tương đối khá so với các công việc khác. Nỏ Nỏ xuất hiện ở Trung Hoa từ thời cổ đại, nhưng dường như nó được phát minh lại ở châu Âu vào khoảng năm 900. Vũ khí này có tầm bắn xa và mạnh hơn nhiều so với hầu hết các loại cung, nhưng lại mất quá nhiều thời gian nạp tên. Một nỏ binh trung bình bắn được 2 phát mỗi phút. Nỏ được đặt nằm ngang và bắn bằng một cái lẫy nhả dây nỏ kéo căng. Để nạp tên, người bắn đặt chúi đầu vũ khí này xuống đất và giữ cố định bằng chân. Dây nỏ được kéo căng về phía sau bằng cả hai tay hoặc với sự trợ giúp của tay quay. Mũi tên dùng cho nỏ ngắn hơn nhiều mũi tên thông thường. Tên nỏ có đuôi (lông) để ổn định hơn khi bay và đầu bịt kim loại sắc nhọn. Nỏ binh thường mang theo khiên lồi ra trận để che chắn khi họ nạp tên. Đây là một loại khiên cao được gắn nổi một thanh gỗ. Đội nỏ binh dựng những tấm khiên này thành tường và cúi xuống để nạp tên. Khi họ bắn, chỉ có nỏ và phần đầu đội mũ giáp của họ là nhô ra khỏi bức tường khiên đó. Nếu buộc phải chiến đấu ở không gian mở với một đội trường cung binh tương đương, họ thường phải rút lui. Nỏ trở thành thứ vũ khí chết người và vô cùng phổ biến vì một lý do đơn giản: xạ thủ chỉ cần được huấn luyện một chút là sử dụng được. Những binh lính còn non nớt có thể thành thạo cách dùng nỏ rất nhanh, và một cú bắn chuẩn xác có thể giết chết một hiệp sĩ mặc giáp đã mất biết bao công sức tập luyện. Nỏ được coi là vũ khí không công bằng trong một số nhóm (chủ yếu là hiệp sĩ) vì nó không đòi hỏi kỹ nghệ cao. Richard I của Anh, người được mệnh danh là Tim sư tử, đã hai lần bị thương vì mũi tên nỏ. Thương tích lần thứ hai đã khiến ông mất mạng. Ý nghĩ một người tôn quý như thế lại dễ dàng chết dưới tay lính thường hoặc tệ hơn nữa thực sự là kinh khủng đối với giới quý tộc. Đến thế kỷ XX, một giáo hoàng còn cố gắng cấm việc dùng nỏ vì cho rằng nó quá độc ác.