Quân Ngụy Mặc dù không phải là hoàng đế chính thức đầu tiên của nhà Ngụy, nhưng nhà quân sự Tào Tháo thường được coi là hoàng đế lập ra Ngụy quốc. Ông đã gây dựng được tên tuổi của mình trong cuộc khởi nghĩa Khăn Vàng năm 184 CN và chiến đấu chống lại Đổng Trác vào năm 190 CN cùng với các nhân vật như Lưu Bị, Viên Thiệu và Tôn Kiên. Sau cái chết của Đổng Trác, tham vọng tàn bạo của Tào Tháo trở nên rõ ràng hơn đối với các đồng minh cũ: ông ta đã phát động một cuộc tấn công tàn ác chống lại Đào Khiêm và Từ Châu lấy cớ Đào Khiêm bị nghi là có liên quan đến cái chết của cha Tào Tháo. Chiến dịch này dẫn đến cái chết của hàng ngàn dân thường. Năm 196 CN, ông ta khống chế hoàng đế bù nhìn và tự phong mình làm Thừa tướng của nhà Hán, trên thực tế ông đã nắm quyền kiểm soát đế chế nhà Hán. Sau khi chinh phục nhiều lãnh chúa khác, Tào Tháo bắt đầu mở rộng lãnh thổ của mình về phía bắc, đối đầu với đồng minh cũ là Viên Thiệu. Ông đã đánh bại Viên Thiệu trong trận Quan Độ bên bờ sông Hoàng Hà. Sau khi Viên Thiệu chiến bại, những người con trai của ông đã đấu đá lẫn nhau và không thể đoàn kết chống lại mối đe dọa từ Tào Tháo: toàn bộ lãnh thổ phía bắc do nhà họ Viên nắm giữ trong khoảng bảy năm đã về tay Tào Tháo, từ đó miền Bắc Trung Quốc thống nhất. Cuộc chinh phục miền bắc của Tào Tháo đã mang lại cho ông một đội kỵ binh hùng mạnh: một trong những đơn vị nổi danh nhất là Hổ Kỵ Binh lừng lẫy, đơn vị kỵ binh hạng nặng này là cận vệ tư binh của ông. Công cuộc chinh phục các bộ lạc phía bắc cũng giúp ông thu nạp được lính từ các đội quân chiến bại, chẳng hạn như thổ phỉ từ bộ tộc Tiên Ti, chịu khuất phục trong trận chiến tại Núi Bạch Lang vào năm 207 sau Công nguyên. Sau khi củng cố quân đội, Tào Tháo quay về phía nam và đụng độ với Lưu Bị và Tôn Quyền tại Xích Bích (Trận Xích Bích) vào năm 208 CN. Trong trận này, ông ta bị đánh bại do lực lượng thủy quân yếu hơn và quân lính trong trại bị bệnh. Ông chưa từng chinh phục được bất cứ vùng đất nào ở phía nam sông Dương Tử, nhưng được Hán Hiến Đế phong làm Ngụy vương vào năm 216 CN. Tào Tháo không chỉ nổi tiếng về sức mạnh quân sự: ông còn là một nhà thơ có tài và đã xây dựng được Đổng Tước Đài nổi tiếng vào năm 210 sau Công nguyên tại Nghiệp thành. Đổng Tước Đài được sử dụng làm không gian để ngâm thơ và tôn vinh những thành tựu của Tào Tháo. Các con trai và người kế vị của ông vẫn tiếp nối truyền thống về tài năng thơ ca này. Sau cái chết của Tào Tháo vào năm 220 CN, Ngụy quốc chính thức được Tào Phi (con trai và người kế vị của Tào Tháo) lập ra sau khi Hán Hiến Đế 'nhường lại' ngôi vua cho ông. Tào Phi chỉ trị vì ngôi hoàng đế trong sáu năm trước khi qua đời vào năm 226 CN. Người kế vị tiếp theo là con trai Tào Phi: Tào Duệ. Tào Duệ trị vì cho đến năm 239 CN. Con nuôi của Tào Duệ là Tào Phương được phong làm người kế vị; tuy nhiên, lúc này, Tào Phương chỉ mới bảy tuổi, hai vị nhiếp chính đại thần được bổ nhiệm: Tào Sảng và Tư Mã Ý. Tư Mã Ý từ lâu đã làm việc dưới trướng nhà họ Tào và rất được lòng quân đội cũng như binh lính. Năm 249 CN, ông bắt Tào Phương và giết Tào Sảng. Hành động này trên thực tế đã chấm dứt triều đại nhà Ngụy: có một loạt các hoàng đế bù nhìn do Tư Mã Ý và con cháu của ông ta khống chế cho đến năm 266 CN, khi Tư Mã Viêm, cháu trai của Tư Mã Ý, buộc Tào Hoàn phải thoái vị. Sau đó, Tư Mã Viêm thành lập nhà Tấn, tồn tại cho đến năm 420 CN